Monday, October 29, 2007

Protalix BioTherapeutics stock price falls 82%

A Phillip Frost investment fell 82 percent in one day -- a loss of $287 million.
Posted on Fri, Oct. 26, 2007
Digg del.icio.us AIM reprint print email
BY JOHN DORSCHNER
jdorschner@MiamiHerald.com

Protalix BioTherapeutics, an Israeli biotech firm with strong Miami ties, made a new stock offering on Thursday that caused its stock price to plummet 82 percent.

Trading was halted Wednesday when the price was at $36.06. The company announced it was issuing 10 million new shares at $5 a share. By the close of trading Thursday, Protalix had fallen to $6.31.

The biggest loser was its largest shareholder, Phillip Frost, the Miami physician-entrepreneur who built up and sold the drug maker IVAX. In less than a day, the value of Frost's investment in Protalix sank from $352 million to $65 million.

It's a rare setback for Frost, known for his Midas touch. Smaller investors frequently follow his lead. InsiderScore.com ranked him No. 2 in the nation as the insider whose disclosed stock purchases have generated the highest rates of return.

Last month, Forbes magazine put him at No. 204 in its list of richest Americans, with a net worth of $2.2 billion.

Frost did not return a phone call seeking comment, but many investors were howling with pain on a Google message board. ''This is the biggest scam. . . . All investors got screwed,'' wrote one. ''I have 280 shares of it. . . . Do you guyz have any link abt this decrease?'' wrote another.

Kenneth Vianale, a Boca Raton attorney specializing in shareholder lawsuits, said offering new shares at $5 when the stock was trading at $36 ``is nuts in my view. Obviously shareholders will be pretty mad. This seems to be actionable. It's outrageous.''

A Protalix spokesman in New York, Lee Roth, said, ''I'm not able to comment. I hope to have some answers shortly.'' A receptionist at the company's headquarters in Carmiel, Israel, said no one was available. The firm's CEO, David Aviezer, did not immediately respond to an e-mail.

Started in 1993, Protalix is a biotech firm that has no profit and no revenue as it works to refine products. It is developing a way to make proteins for pharmaceutical products in cultured carrot cells.

The chairman is Eli Hurvitz, 75, who is also chairman of the board of Teva Pharmaceutical Industries, the Israeli firm that bought Frost's IVAX for

$7.4 billion in early 2006.

Later that year, Frost and a small group used a shell company, Orthodontix, to do a reverse merger with Protalix. They invested $15 million, and through the merger Protalix became publicly traded.

Frost, now a Protalix director, continued to buy stock until he owned 9.7 million shares, or 15 percent, of the company before the new stock offering, according to Securities and Exchange Commission filings.

Protalix had about 65 million shares before Thursday, but they were closely held and lightly traded, with an average 20,000 to 60,000 shares changing hands daily. On Thursday, 7.2 million shares were traded.

For the first six months, Protalix lost $12.6 million. It noted in its quarterly report with the SEC that as of June 30, ``the company does not have sufficient resources to complete the commercialization of any of its proposed products.''

In early October, seeking more money, the company filed with the SEC a prospectus for a stock offering of 3.7 million new shares and 1.2 million held by existing shareholders.

The firm said it hoped to raise $121 million at $35 per share, which was close to what the stock was then trading at. But a note warned: ''Given the limited liquidity of our common stock, this trading price may not reflect the actual fair market value of our common stock.'' Announcing the sale of new stock could result ``in a significantly lower public offering price.''

That's what happened. After consulting with investment bankers, Protalix changed the offering terms to 10 million shares at $5 each. Because of that valuation, the company, which had previously had a total stock value of $2.3 billion, was suddenly worth about $375 million.

The move perplexed small traders. ''Holy gosh!'' wrote one investor on a Google message board. ``Anyone know what's going on?''
Shares of Protalix have been highly volatile and have fallen more than 10 percent in a single day at least three times since August. There were at least an equal number of times when the shares rose more than 20 percent since then.

Miami doctor and businessman Phillip Frost is one of the largest shareholders in Protalix, with about 14.9 percent as of last March. The value of that investment would have dropped by almost $300 million in Thursday's slump.

Frost, who is also the vice-chairman of Israeli generic drugmaker Teva Pharmaceutical Industries Ltd (TEVA.O: Quote, Profile, Research), acquired a publicly traded company, Orthodontix Inc, about two years ago. This company then acquired Protalix at the beginning of this year and used Protalix as the name of the combined company.

Protalix's previous year-low was on Aug.1 when it closed at $12.22. However, the shares touched their year-high within 21 days when they closed at $48.40.

In July, Protalix said it reached an agreement with the U.S. Food and Drug Administration on the final design of its key late-stage trial for its drug, prGCD, to treat Gaucher disease.

Gaucher disease is caused by a specific enzyme deficiency due to a genetic mutation received from both parents. It can cause enlargement of the liver and spleen, anemia, bone pain and fractures.

The company expects to start enrollment for the trial during the third quarter of 2007.

Sunday, October 28, 2007

Ai bán blog? Tôi mua!

Hiện số lượng blog đang gia tăng với tốc độ chóng mặt.

Ban đầu là những mạng xã hội, tiếp đến là các thế giới ảo. Còn giờ đây, blog đang trở thành mục tiêu mua lại hấp dẫn trong mắt những công ty truyền thông lớn.

Các blog, đặc biệt là blog có thương hiệu lớn như TechCrunch, Gawker, GigaOm, Boing Boing và Huffington Post, là những hình mẫu kinh doanh rất hấp dẫn. Đây thực sự là thông tin tốt lành đối với những công ty truyền thông truyền thống đang tràn đầy hy vọng nắm bắt và thu lợi nhuận từ thế giới Web 2.0 đang phát triển nhanh chóng.

Hiện số lượng blog đang gia tăng với tốc độ chóng mặt. Mỗi blog thường nhằm vào một nhóm độc giả nhất định. Với quan điểm và tiếng nói riêng, mỗi blog đều phát triển cho mình một “cộng đồng” độc giả nhất định, tạo cơ hội cho những quảng cáo nhằm vào nhóm độc giả đó.

Tính đến tháng 9/2007, công ty Technorati chuyên về theo dõi các blog đã xếp hạng hơn 106 triệu blog, tăng 12 triệu blog so với tháng trước đó. Theo thống kê của comScore, một công ty nghiên cứu marketing trực tuyến, blog công nghệ Boing Boing đã trở thành một trong 5 blog có số lượng người truy cập đông đảo nhất trên mạng, với số lượng người ghé thăm là khoảng 7,5 triệu lượt mỗi tháng.

Theo Technorati, Boing Boing là blog có số lượng truy cập lớn nhất thế giới tính theo số lượng người coi trang này là trang yêu thích (favourite). Trong khi đó, tổng số lượng người đọc của Wired - một tờ báo in về công nghệ - là 1,9 triệu người, tính đến tháng 6/2007.

Điều này có ý nghĩa như thế nào về những công ty truyền thông lớn? Thường thường, đối với những công ty này, bất kỳ một nguồn thông tin nào mới cũng được coi là một đối thủ.

Tuy nhiên, họ lại đang hợp tác hợp tác ngày càng nhiều hơn với các blogger để chia sẻ lượng độc giả và lợi nhuận. Trong thời gian gần đây, nhiều tờ báo đã đưa một số blog trở thành một bộ phận của mình với mục tiêu thu hút một lượng độc giả lớn hơn.

Đầu tháng 8 vừa qua, tờ New York Times đã phối hợp với các tác giả của blog Freakonomics chuyên bình luận về các vấn đề kinh tế trong các tình huống diễn ra hàng ngày và đưa blog này trở thành một bộ phận của tờ New York Times trực tuyến và mục xã luận của tờ báo này.

Stephen Dubner, một đồng tác giả của blog này, coi việc hợp tác này là cơ hội để làm việc với một tờ báo có tiếng và để thu hút độc giả cũng như sự hỗ trợ của tờ báo.

Các công ty truyền thông truyền thống khác cũng nhảy vào lĩnh vực blog. Tờ Houston Chronicle đã tuyển 50 blogger vào làm việc. Những lời bình luận của blogger này sẽ xuất hiện trên website của tờ báo.

Trên tờ Washington Post điện tử cung cung cấp đường link của nhiều blog về công nghệ, sức khỏe, giải trí… Vào năm 2006, Conde Nast, công ty sở hữu tờ Wired cũng như nhiều tạp chí và website khác, đã mua lại Reddit, một trang tin xã hội.

Nhà phân tích đầu tư Jim Peters của Standard & Poor tin tưởng rằng, mặc dù nhiều tờ báo in đã có trang web lớn trên mạng , việc hợp tác với các blog khiến các sản phẩm truyền thông của họ trở nên toàn diện và hấp dẫn hơn.

Điều này đặc biệt đúng với thế hệ độc giả trẻ tuổi, những người ít sử dụng các phương tiện truyền thông truyền thống để phục vụ nhu cầu thông tin của mình hơn cha mẹ họ.

“Tôi cho rằng, đây là một phần trong xu hướng tổng thể tiến tới bổ sung cách thức đưa thông tin, chứ không phải là một sự thay thế”, chuyên gia Peters nhận định.

Nhà phân tích đầu tư Tuna Amobi của S&P cũng đồng ý với quan điểm cho rằng các công ty truyền thông truyền thống dường như đang nhận ra tính hữu ích tiềm tàng của các blog trong việc tăng cường lượng độc giả cho các trang web của họ.

Theo Scott Kessler, một chuyên gia phân tích đầu tư của S&P, các công ty trực tuyến như CNET, Google, IAC/InterActiveCorp và Yahoo rất có thể cũng quan tâm đến việc theo đuổi những cơ hội mà blog có thể mang lại thông qua nội dung, quảng cáo và các công cụ.

Stephen Schwarzman, ông vua mới của Wall Street

Bất chấp sự thăng trầm của thị trường, hoạt động kinh doanh của Stephen Schwarzman gần như thắng nhiều hơn bại.

Trong tháng 2 vừa qua, với một giao dịch “làm nên lịch sử” trên thị trường chứng khoán New York và một buổi tiệc sinh nhật khiến cho các tờ báo phải tốn nhiều giấy mực, Stephen Schwarzman đã trở thành biểu tượng của một thời kỳ mới trong lĩnh vực tài chính, chứng khoán ở Mỹ.

Ông đã được tạp chí Fortune gọi là “Ông vua mới của phố Wall”…

Trong khoảng ba thập niên qua, cùng với sự thăng trầm của thị trường chứng khoán Mỹ, hình ảnh của những nhà môi giới chứng khoán cũng có nhiều thay đổi. Vào thập niên 1980, các nhà môi giới của Wall Street mang dây đeo quần màu đỏ, đi ăn ở nhà hàng Le Cirque, kiếm tiền chủ yếu từ việc mua bán trái phiếu.

Một thập niên sau, họ mặc áo thun và chơi banh bàn suốt ngày ở các công ty đầu tư mạo hiểm nằm dọc theo con phố Sand Hill ở thung lũng Silicon nhưng vẫn kiếm được bạc tỉ nhờ cơn sốt chứng khoán công nghệ.

Nhưng nay thì Wall Street, cái nôi của thị trường chứng khoán New York, gần như đang bị thống lĩnh bởi những “tay chơi có tầm vóc” mới nổi lên. Họ xuất hiện thường xuyên vào mỗi thứ Hai ở phố Park Avenue, nơi đặt trụ sở Blackstone Group, một quỹ đầu tư chứng khoán hàng đầu ở Mỹ.

Mặc áo sơ-mi trắng, áo vét sọc nhỏ vốn là hình ảnh đặc trưng của dân tốt nghiệp trường kinh doanh Harvard, các tay môi giới của Blackstone nay đã lĩnh hội khá tốt những kỹ năng, kinh nghiệm của những người đi trước. Nhưng điều làm cho họ khác biệt với những người đi trước là họ đang thống lĩnh thị trường cổ phiếu vốn được xem là xương sống của nền kinh tế Mỹ trong thập niên này.

Đứng đầu Blackstone là Stephen Schwarzman, năm nay 60 tuổi, đang được xem là “nhân vật hàng đầu của phố Wall”. Năm 1985, Schwarzman thành lập Blackstone với chỉ hai hội viên và hai trợ lý. Đến nay Blackstone đã có 52 hội viên và 750 nhân viên, nắm quyền kiểm soát 47 công ty, đạt doanh thu hơn 85 tỉ đô la Mỹ từ nhiều mảng kinh doanh khác nhau.

Bất chấp sự thăng trầm của thị trường, hoạt động kinh doanh của Stephen Schwarzman gần như thắng nhiều hơn bại. Chẳng hạn năm 2004, Blackstone mua Công ty Hóa chất Celanese khi các nhà đầu tư quay lưng với nó; sau đó Schwarzman nhanh chóng đưa nó lên sàn. Mua Celanese ở Đức nhưng Schwarzman lại phát hành cổ phiếu của Celanese ở Mỹ, nơi các công ty hóa chất được ưa chuộng hơn, và thực tế đã thu lãi rất lớn.

Giới quan sát dự đoán lợi nhuận hàng năm của các quỹ đầu tư và kinh doanh bất động sản của Blackstone Group là không dưới 30% trong suốt năm năm qua. Nay thì Blackstone đang huy động 20 tỉ đô la cho các quỹ đầu tư và 10 tỉ đô la cho kinh doanh bất động sản và xếp hàng đầu trong số các cổ đông sẵn sàng đổ tiền vào, là ngân hàng Bank of America - một tổ chức tài chính có tài sản gấp bốn lần Blackstone.

Nhưng sự kiện xảy ra vào ngày thứ Hai, 19/2 vừa qua, mới thật sự làm cho Schwarzman trở thành nhân vật nổi tiếng. Đó chỉ là một cuộc họp hàng tuần ở Blackstone như bao cuộc họp khác; bắt đầu lúc 8 giờ 30 phút, bàn về thị trường cổ phiếu, tiếp theo là mảng bất động sản: 10 giờ 30, các quỹ bảo hiểm rủi ro: 2 giờ chiều, và kết thúc là mảng quản lý nợ lúc 4 giờ.

“Chúng tôi phải đi vào xem xét tình hình của từng khách hàng, từng giao dịch. Chúng tôi không hề có thời gian để nghỉ trưa”, Schwarzman thổ lộ. Nhưng chính tại cuộc họp này, Schwarzman và các cộng sự của mình đã quyết định mua lại Equity Office Properties với giá 39 tỉ đô la Mỹ sau hai lần nâng giá, tạo nên một kỷ lục về mua bán công ty.

“Giao dịch này không chỉ tạo ra sự khác biệt cho Blackstone mà còn mang ý nghĩa mở rộng nhãn hiệu của công ty này ra nhiều lĩnh vực khác nhau như bất động sản, các quỹ bảo hiểm tổn thất, các quỹ đầu tư vào từng quốc gia chuyên biệt”, James Lee Jr., Phó chủ tịch của J.P. Morgan Chase, ngân hàng “ruột” của Blackstone, nhận định.

Khi những tài năng quý hiếm nhất của Wall Street đều tập trung dưới mái nhà của Blackstone, quả thật Schwarzman đã trở thành người cầm trịch thị trường chứng khoán của Mỹ. Ông hầu như chưa bao giờ bỏ lỡ một cuộc họp vào mỗi thứ Hai. Ngay cả khi đang đi nghỉ ở Pháp, ông cũng gọi điện về văn phòng để họp. Khi các giám đốc điều hành khác đi công tác xa, ông tiến hành họp với họ qua hệ thống video-conference.

Trong các cuộc họp như vậy, các hội viên thường ngồi xung quanh một chiếc bàn có 20 chỗ, còn các cộng sự ít thâm niên hơn và những người mới gia nhập công ty thường đứng ở sát tường. Tinh thần của cuộc họp là tôn trọng những người tài và thường đi ngay vào các vấn đề, kết luận chính.

“Khi tham gia các cuộc họp, mọi người phải bắt đầu bằng việc đưa ra các kết luận bởi vì chúng tôi có rất nhiều chuyện phải bàn”, Mark Gallogly, người từng điều hành mảng cổ phiếu của Blackstone trước khi rời công ty này vào năm 2005 để thành lập công ty riêng mang tên Centerbridge Partners, nói.

Schwarzman, hiện có tài sản cá nhân lên đến trên 3 tỉ đô la Mỹ, là người ít nói và không hay la lối nhân viên mặc dù ông đang giữ cương vị là người đứng đầu một công ty “nóng” nhất của phố Wall. Người ta thường nhìn những người giữ những vị trí này là những ông chủ “dữ dằn”, luôn đặt ra những yêu cầu, đòi hỏi rất cao cho các nhân viên.

“Nếu tôi có nổi giận thì điều đó là hiển nhiên. Nhưng tôi không muốn nói nhiều”, Schwarzman nói. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là các nhân viên của Blackstone cảm thấy dễ thở. Họ luôn đứng trước áp lực phải đạt được thành công và những kỳ vọng, mong đợi “ngầm” từ sếp của mình. “Đó là điều mà Steve đã có thể tạo ra trong môi trường làm việc của Blackstone”, Gallogly nói.

Tuy không phải là người hay la lối người khác khi làm việc, nhưng Schwarzman lại là người khá thích làm những chuyện nổi đình nổi đám để gây chú ý. Bằng chứng là việc ông tổ chức buổi tiệc sinh nhật lần thứ 60 của mình vào ngày 13/2 vừa qua.

Buổi tiệc được tổ chức khá tưng bừng ở Park Avenue Armony, cách căn hộ trị giá 30 triệu đô la Mỹ của Schwarzman vài tòa nhà, với chi phí lên đến hàng triệu đô la Mỹ. Buổi tiệc còn quy tụ hàng trăm người bạn thân thiết nhất của Schwarzman, có sự xuất hiện và trình diễn của các ca sĩ nổi tiếng của Mỹ như Rod Steward và Patti LaBella.

Người đứng ra tổ chức buổi tiệc sinh nhật thứ 60 cho Schwarzman chính là phu nhân của ông, Christine, một luật sư về tài sản trí tuệ.

Thương hiệu trong một thế giới siêu phẳng

Trong một thế giới phẳng, không còn những hố lõm níu giữ người tiêu dùng.

(Dân trí) – “Thế giới cũ là một thế giới không phẳng, với các dịch vụ, sản phẩm là các hố lõm, còn người tiêu dùng là các hòn bi nằm trong hố đó. Sẽ có quá nhiều rào cản khiến bạn không di chuyển từ hố này sang hố khác. Đó có thể là sự ngại ngần thay đổi một số điện thoại đã dùng hàng chục năm, sự bất tiện của việc đi tới cuối thành phố để mua một loại bánh ngọt mới...”

Dân trí xin giới thiệu bài viết với nhiều góc nhìn rất thú vị của ông Nguyễn Thế Tân, chuyên gia công nghệ, về vấn đề thương hiệu của các sản phẩm trên Internet.



Thế giới của Friedman đã phẳng, nhưng Internet còn phẳng hơn, đó là một thế giới siêu phẳng và không ma sát.



Trên Internet các site cạnh tranh chỉ cách nhau một bấm chuột. Các site tin tức VNN, VnExpress, Dân Trí, Tuổi trẻ nằm ngay cạnh nhau trên bookmarks của tôi; Digg, Techmem, MyYahoo và News.com cạnh tranh nhau khốc liệt vị trí góc tin công nghệ trên góc trái màn hình.Diễn đàn có Tathy.com* và Thanhnienxame.net



Cách đây 2 năm, nguồn tin công nghệ chủ yếu của tôi là News.com, sau đó mở rộng thêm Google news và Yahoo news.



Trong thời gian 12 tháng gần đây, Google news và Yahoo news là người tổng hợp tin tức, còn news.com là nơi cung cấp thông tin chuyên sâu chủ yếu.



6 tháng sau, Google news đánh mất vị trí, News.com không còn là chủ đạo,thay vào đó là Beta.news, topix.net và một số blogs, những site này mang tới những giá trị mới: ý tưởng tự do hơn, thảo luận hai chiều và sự nhanh chóng trong cập nhật tin tức.



6 tháng tiếp theo đó, Betanews thậm chí không còn nằm trên bookmarks. Google News vẫn ở đó, nhưng chỉ được bấm vào khi không còn gì để bấm. YahooNews vẫn sống sót nhưng yếu ớt. 3 đối thủ mới là MyYahoo, Digg và Techmem chiếm trên 90% số lần sử dụng.



Lúc đầu trong 6 tháng này MyYahoo mang đến giá trị là sự tổng hợp thông tin từ hàng loạt blog mà tôi theo dõi, tôi vào đó lướt qua tiêu đề và chọn bài sẽ đọc trong các blog.



Từ khoảng 3 tháng nay Digg xuất hiện trong bookmark của tôi , giá trị nó mang lại là giới thiệu các chủ đề công nghệ đang được quan tâm nhất trên thế giới. Và chỉ trong 1,5 tháng gần đây kể từ lúc bắt đầu thật sự sử dụng Techmem , nó đã chiếm 50% số lần bấm chuột. Giá trị của Techmem là giúp tôi biết được điều gì đang xảy ra, giới truyền thông và độc giả đang thảo luận điều gì.



Điều tôi muốn nói là gì?



Trên Internet nếu bạn không phải là SỐ 1, nếu bạn không mang lại các giá trị tốt nhất cho người dùng, bạn sẽ bị thay thế. Và sự thay thế đó rất nhanh chóng, trước đây nó là hàng năm, rồi hàng quý, bây giờ đã là hàng tháng. Hơn nữa, trên Internet chỉ có 1 người là số một, cuộc chơi ở đây là "Người chiến thắng sẽ được tất cả".



Thế giới cũ và mới



Thế giới cũ là một thế giới không phẳng, với các dịch vụ, sản phẩm là các hố lõm, còn người tiêu dùng là các hòn bi nằm trong hố đó. Sẽ có quá nhiều rào cản khiến bạn không di chuyển từ hố này sang hố khác. Đó có thể là sự ngại ngần thay đổi một số điện thoại đã dùng hàng chục năm, sự bất tiện của việc đi tới cuối thành phố để mua một loại bánh ngọt mới, sự thiếu tin tưởng khi thử một nhãn hiệu sản phẩm mới, sự không quen thuộc về giao diện khi chuyển từ điện thoại Nokia sang dùng SonyErricson, chi phí quá lớn cho việc chuyển chỗ ở để có được một trường học tốt cho con cái, chi phí điện thoại quá lớn để thực hiện các cuộc làm ăn xuyên biên giới, hay vô vàn nguyên nhân khác.



























Một thế giới vật lý của Thomas Friedman là thế giới phẳng, người ta không quá khó khăn trong việc dịch chuyển từ nhà cung cấp này sang nhà cung cấp khác, tuy vậy các hố lõm và rào cản vẫn tồn tại, quá trình dịch chuyển diễn ra từ từ, chậm chạp.



Và cuối cùng, đó là Internet - một thế giới siêu phẳng và không ma sát. Như đã mô tả ở trên, nó chỉ có một điểm lõm duy nhất do người chiến thắng nắm giữ, sự dịch chuyển là nhanh chóng bởi vì các dịch vụ chỉ cách nhau một nút bấm chuột. Đó là thế giới cạnh tranh khốc liệt với nguyên tắc khắc nghiệt kẻ thắng được tất.



Giá trị của thương hiệu



Nhiều thực nghiệm cho thấy, Yahoo, Microsoft có chất lượng kết quả tìm kiếm không thua kém Google, Ask.com thậm chí có những cải tiến xuất sắc về search, nhưng thị phần tìm kiếm của Google tăng liên tục, phần còn lại của các search engine khác chủ yếu do các site nội dung của họ tạo ra. Một số người thậm chí còn sử dụng Google để tìm từ Yahoo. Lý do là vì nghĩ tới search, người ta nghĩ tới Google - thương hiệu số 1 trong search.



Trong thế giới siêu phẳng với ma sát bằng không, hay nói cách khác là hàng rào cản trở sự dịch chuyển tiêu dùng gần như không có, Google dẫn trước Yahoo và Microsoft về sản phẩm và thương hiệu.



Yahoo và MS có thể bắt kịp Google về chất lượng phép tìm kiếm, đôi lúc Ask.com còn vượt lên trên với những sáng kiến độc đáo, nhưng trong tâm trí người sử dụng, search vẫn là Google.



Và khi Ask.com chưa có được công cụ search tốt hơn hẳn search của Google tới mức đủ để bù đắp khoảng cách về thương hiệu thì họ vẫn chưa thể lấy được người sử dụng từ tay Google.



Còn khó hơn nữa, vì thương hiệu bám rất chắc trong tâm trí người sử dụng, Ask.com buộc phải duy trì được khoảng cách sản phẩm so với Google search trong một thời gian dài. Với tiềm lực và vị thế dẫn đầu của mình, Google sẽ không khó khăn gì trong việc xóa bằng khoảng cách sản phẩm và khi đó vì thế giới là siêu phẳng và ma sát bằng không, mọi khách hàng sẽ trở về điểm lõm của Google.



Ma sát bằng không giúp cho Ask.com giành khách hàng từ tay Google, nhưng nó cũng giúp cho Google giành lại mọi thứ cũng dễ dàng như vậy. Lợi thế luôn thuộc về người có thương hiệu bởi vì thay đổi khoảng cách sản phẩm là điều dễ dàng hơn hẳn.



Một thời gian trước, vào thời điểm ban đầu khi TNXM tách khỏi Tathy.com, có thể nói lực lượng hai bên khá cân bằng nhau. Thậm chí tnxm thời điểm ban đầucó mometum khá tốt, và trong những giai đoạn nhất định nó còn vượt lên so với Tathy.com. Nhưng tathy.com có lợi thế thương hiệu, và sai lầm lớn nhất của TNXM là không nhanh chóng tái định vị thương hiệu của mình mà bám theo triết lý cũ, nội dung cũ, hải đăng cũ. Một khi thành viên phải lựa chọn giữa hai thứ giống nhau, thì với họ Thăng Long có nghĩa là tathy.com, kết cục cuối cùng người có thương hiệu đã chiến thắng.



Nói tóm lại, Thương hiệu ăn sâu vào tiềm thức mọi người, bền vững và khó thay đổi, vì vậy nó giúp bạn duy trì và giữ vững khoảng cách trước các đối thủ tấn công liên tục trên Internet. Khách hàng có thể tạm thời chuyển sang đối thủ khi họ có sản phẩm tốt hơn, nhưng khi bạn đưa khoảng cách sản phẩm về zero thì quy luật của thế giới siêu phẳng, không ma sát sẽ lại đưa tất cả khách hàng trở về với bạn.

Monday, October 22, 2007

Stock market: Story of LDK

What a disaster these last three weeks have been! But stop and think about the whole picture. It is helpful to divide this situation into two parts.

1. The company, LDK Solar (LDK)- both its fundamentals and a quantitative assessment of the charges against it.
2. The factors affecting its stock price until the audit report, earnings, or both.

The Company, the Charges, the Media Circus

LDK is extraordinary; it had a forward PE of 18.42 on Friday and a PEG of .36, and a multi-year growth rate between 60 and 150% per year. It is in the right place in the right industry at the right time. These facts are clear to many and they want to own the shares of LDK. Of course they would much rather buy them cheaply. The average retail investor does not control the price but the large investor, hedge funds, trading desks of large investment banks can control it.

Along comes Charley Situ, a financial controller who had been fired by the company, who claims that the company's inventory numbers are fraudulent. He sends inside company information to many parties; the media, investment banks, hedge funds, SEC, and who knows who else. He claims 250 metric tons of silicon scrap is worthless and should be written off the books. Two analysts give a heads up, and the stock price drops. One of the two, CIBC, downgrades it twice in one week. The other, Piper Jaffray does not and makes positive comments. Still another, Needham & Co upgrades it to strong buy yet it somehow that does not show up on Yahoo Finance either as a news story or under the analyst opinions, although it did on Bloomberg and several other sites.

Then, Barron's Online publishes a hit piece two hours before market close on a Friday. The article is beyond imagination in its viciousness and predicts the stock will fall to zero, implying the company is a fraud and another ENRON. They republish it over the weekend and again on Monday. The next Friday, two hours before closing, they do it again all over, claiming new information and including a video that attempts to draw in several other Chinese solar companies. They republish that one again on the next Monday also. (Interestingly, these Friday articles have now been withdrawn.) Pete Najarian of Fast Money on CNBC Monday night says the stock is finished. Robert Hsu, the Chinese stock analyst says sell (at $35) because the company will not speak to him. (Two weeks before he was recommending it in the 60s)

By Tuesday morning in premarket trading the stock drops to $33 from its $76 value of two weeks before. Then LDK files a statement with the SEC directly responding to Charley Situ's charges. Instantly the stock rises and doesn't stop until it hits $47. An external audit believed to be by KPMG has been started the previous week and LDK confirms this.

The company has 104,000,000 shares of stock. All but 17,000,000 are in the "lockup" period and cannot be traded. Institutions that either can or cannot trade the stock are believed to comprise 75% of the 17,000,000, making about 4,000,000 real shares actually being traded. On several days before the new naked short rules went into effect last Monday, the volume was over 30,000,000 shares a day. After the rule change it dropped to four or five million per day.

Last Thursday the Wall Street Journal Online published another negative article with an inaccurate headline. Although very slanted, it was not anywhere near the league of the Barron's pieces. The next day, Friday at 4:01 pm, after option expiration and the market closed, they published another piece. This time it was more balanced and quoted analysts and LDK customers with positive commentary (first time this has occurred in the media). They also included an impressive write-up on the CEO.

However, last Friday, Goldman Sachs came out with a Sell rating on LDK. Goldman Sachs had never covered this stock before and it is considered exceptional to start a company with a Sell rating. That rating further reduced the stock again in a freefall as stop loss orders were popping off and panic selling had set in. It ended up closing at $35.68, down about 14%.

The Charges in Detail

First, there have never been any charges against LDK except the issue over the inventory. The disputed evaluation is over 250,000 kg of scrap silicon that was purchased for reprocessing into wafers. We know this is on the books at the purchased price but we do not know the purchased prices. They can be estimated. I have done this in an earlier posting on the Yahoo Message board for LDK (one editorial comment, change kiloton to metric kilograms).

The worst case if all 250,000 kg is worthless is $57,000,000 and $25,000,000 is the intermediate case. I finally concluded $7,500,000 may occur which would affect earnings by $.07. That translates to a reduced stock price of about $2.00, much different from the recent $41.00 drop over this issue. In the absolute worst case it would result in charge of $57,000,000 and a stock price reduction of $7.60.

It appears the negative impact of the media stories, downgrades, and short and naked short sales of this stock have been excessive and remarkable. Why has all this happened? My personal opinion is it is both a coordinated manipulation on a masterful scale as well as an opportunistic situation for traders who were not connected to any manipulation.

Factors Affecting the Stock Price Pre Audit Report

This is a fearful time. Many investors and traders have lost large sums either as hard or paper losses. Nothing about what's happened is for the average uninformed investor.

In the absence of an effective company early this week, anything can happen. It could hover, go up, or continue downward severely. It's the third possibility that needs some prior thought. There's nothing particularly keeping the selling pressure down. Many are fearful and capitulating. Naked short selling comes in effective bursts driving through stop loss set points. All the downward pressure is either from panic sales, stop loss orders, or naked shorting. The idea on the shorting side is twofold. First to cover newly shorted stock at a lower price; second, a possibly much bigger factor, to cover naked short positions from the last two weeks; finally, to accumulate stock for the ride back up, whenever it starts. The shorting is a machine gun; the accumulating is a slow moving big truck.

I think longer term investors should not be afraid and should look for a resolution resulting in a positive return of momentum based on the fundamentals of the company. For myself, I will continue to buy in stages in case it continues to fall. Otherwise I will watch and still maybe buy some calls. I'm not selling sell because I see a growing disconnect between the story and the circumstances.

Disclosure: Author has a long position in LDK solar

Saturday, October 20, 2007

Có 1 công ty chuyên kinh doanh về chuối tươi tại 1 thị trấn nhỏ biggrin.gif làm ăn cũng ko mấy phát đạt. Một hôm do sơ suất của những nhân viên , hỏa hoạn đã xảy ra và khi chữa được đám cháy thì đống chuối đã trở nên cháy đen. Vì tức giận giám đốc công ty đã bắt nhân viên của mình bán hết số chuối hỏng đó. Các nhân viên trong công cảm thấy rất lo lắng về chuyện đó, vì họ biết làm sao có thể giải quyết được những nải chuối cháy đen như vậy, nhìn đã mất cảm tình nói gì đến chuyện bán được. Hôm sau, 2 nhân viên đầu tiên được cử đi bán. Suốt cả 1 ngày, họ chỉ nhận được những cái lắc đầu của những người đi đường. Sau cả 1 buổi mệt mỏi, 1 nhân viên đã cầm lấy 1 quả chuối và ăn .Thật ngạc nhiên là quả chuối có vị thật lạ, ngọt và còn ngon hơn cả chuối lúc chưa bị cháy. Thế là 1 chiến lược marketing đã được vạch ra.Họ bàn với giám đốc và ngay ngày hôm sau họ đã chuyển số chuối đó đếnvào trong thành phố. Ban đầu họ cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu, sau đó nhân viên mar đã kéo 1 nhóm người lại và bảo họ ăn thử, nếu ko ngon sẽ ko lấy tiền. Ban đầu chỉ 1 vài người chú ý và sau đó là rất nhiều người cùng xúm lại, tất cả đống chuối đã được bán hết 1 cách nhanh chóng....Thế là công ty sản suất chuối sấy đầu tiên ra đời và làm ăn vô cùng phát đạt suốt 1 thời gian....Vì vậy khi gặp rủi ro bạn cũng đừng nên thất vọng vì biết đâu đó sẽ là ý tưởng kinh doanh mới cho bạn ....


Vậy bài học ở đây là gì? "CHUỐI CHÁY NGON HƠN CHUỐI TƯƠI" biggrin.gif

Người giám đốc trong trường hợp này đã tạo một cơ hội kinh doanh bất ngờ bằng quyết định cho nhân viên đi bán chuối cháy. Thực tế đây là một quyết định quản trị sai lầm ở một số điểm sau:
- Đặt áp lực gần như là bất khả thi cho nhân viên.
- Nguyên tắc kỷ luật nội bộ bị xem nhẹ, hành động theo cảm tính (tức giận).
- Ra quyết định khi thiếu quá nhiều dữ liệu.
- Sơ suất của một số x nhân viên được đáp trả bằng hành động trừng phạt một số y nhân viên (xem xét kỹ sẽ thấy có 2 người đi bán hàng, họ là người gây ra?)

Kết quả: thành công bất ngờ.

Vậy bài học ở đây là gì? "QUYẾT ĐỊNH QUẢN TRỊ ĐƯỢC ĐÁNH GIÁ LÀ SAI LẦM CÓ THỂ ĐEM ĐẾN THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ TÍNH".

Nhóm làm việc là gì và hoạt động như thế nào?

Nếu muốn là một nhà quản lý thành công thì bạn phải tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: "Nhóm làm việc là gì và hoạt động như thế nào?". Nhóm làm việc không đơn thuần chỉ là tập hợp một nhóm người. Nó là một tổ chức có chức năng, đặc trưng riêng và quy tắc hoạt động.

“Chọn được cầu thủ giỏi thì dễ nhưng làm cho họ chơi ăn ý với nhau thì khó”, Casey Stengel, Cựu huấn luyện viên New York Yankees.

Nếu không biết được những điều này thì bạn sẽ lúng túng và gặp khó khăn trong công việc. Hiểu rõ được chúng thì bạn có thể làm cho nhóm của bạn đạt được hiệu quả cao nhất trong công việc.

Mỗi nhóm làm việc đều có nhiều người với những cách thức và cường độ làm việc khác nhau. Có người thì làm việc một cách hăng hái xốc vác, thì người có bạn phải thúc giục họ mới làm, có người dường như không làm việc gì cả nhưng bạn vẫn phải cần họ vì họ có thể cho bạn những ý kiến rất hay.

Nếu như trước đây bạn chưa từng thấy nhóm của bạn làm việc một cách năng nổ, nhiệt tình thì tôi khuyên bạn nên đọc cuốn sách Quản lý nhóm làm việc: Tại sao họ thành công hoặc thất bại của Meredith Belbin. Cuốn sách của Belbin viết dành cho những nhà quản lý muốn có được kết quả bằng cách khiến cho nhân viên của mình làm việc theo cách hiệu quả nhất. Tôi sẽ diễn đạt lại những điều ông ấy đã nói và tôi mong muốn bạn phải đem ra thực hành những điều ấy.

Belbin cho rằng một nhóm có 9 vai trò. Chúng ta thường hay thực hiện một hoặc nhiều vai trò của nhóm. Tuy nhiên nếu như phân tích vai trò của nhóm của chúng tôi thì không tiện cho lắm. Vì vậy bạn hãy xác định vai trò nhóm của bạn rồi kiểm tra với những gì bạn tìm được thì có ích hơn.

9 vai trò của một nhóm làm việc

Là người đặt nền móng: Họ là những nhà tư tưởng đi tiên phong; họ đề ra ý tưởng mới; họ tìm ra giải pháp cho vấn đề khó khăn; họ có lối suy nghĩ cấp tiến, khác biệt, nhiều chiều và sáng tạo.

Là người nghiên cứu tìm ra các phương sách: Họ là những người sáng tạo, thích đưa ra ý tưởng mới và thực hiện chúng; họ là người hướng ngoại và rất được người khác mến mộ.

Là người hợp tác: Họ tuân thủ theo quy tắc và được quản lý chặt chẽ; họ có thể tập trung vào các mục tiêu và họ đoàn kết thành một nhóm thống nhất.

Là người vạch kế hoạch: Họ luôn mong muốn đạt được kết quả, thành tích; họ ưa thích thách thức và khát khao thu được kết quả.

Là người đánh giá và phân tích: Họ phân tích đánh giá và cân nhắc; họ là những người bình tĩnh và vô tư; họ luôn suy nghĩ một cách khách quan.

Những người làm việc theo nhóm: Họ là những người luôn giúp đỡ lẫn nhau và có tinh thần hợp tác cao; họ luôn đối thoại với nhau nhằm mang lại những điều tốt đẹp nhất cho nhóm.

Những người thực hiện công việc. Họ có kỹ năng làm việc tốt; họ làm việc hết mình; họ muốn công việc được hoàn thành.

Là người hoàn tất công việc: Họ kiểm tra chi tiết công việc; họ là người gọn gàng và cẩn thận; họ làm việc hết sức tận tâm.

Là các chuyên gia: Họ mong muốn trang bị cho mình những kỹ năng chuyên môn; họ làm việc rất chuyên nghiệp; họ có nhiều nghị lực và nhiệt huyết.

Giờ đây bạn đã biết nên chọn ai vào trong nhóm của bạn rồi. Như vậy cụ thể thì một nhóm làm việc nghĩa là gì và bạn sẽ làm gì để nhóm của bạn làm việc một cách hiệu quả? Một lần nữa hãy xem lại cuốn sách của Belbin và bạn cần biết rằng nhóm là một tập thể người cùng làm việc vì một mục tiêu chung. Một nhóm không thể làm việc hiệu quả khi mỗi thành viên trong nhóm chỉ lo tập trung vào mục tiêu riêng của mỗi người. Mục tiêu riêng, sự thăng tiến cá nhân và việc tìm cách để gần gũi với sếp (cả bạn nữa), việc biến nơi làm việc thành một câu lạc bộ xã hội... thì hãy gác lại sau giờ làm việc.

Khi bạn nghe thấy cách xưng hô “chúng tôi” nhiều hơn là kiểu xưng hô "tôi" thì khi đó có nghĩa là bạn đã có một nhóm làm việc biết hợp tác với nhau.

Bạn cũng sẽ biết bạn có một nhóm làm việc tốt khi những vấn đề khó khăn trở nên dễ dàng bởi vì mỗi khi có khó khăn, các thành viên trong nhóm sẽ nói: “Chuyện sẽ ổn thôi, chúng ta cùng nhau giải quyết”.

Bạn cũng biết bạn có một nhóm làm việc tốt khi bạn thấy nhóm của bạn làm việc một cách hiệu quả.